Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

TU LÀ CỘI PHÚC

Cuốu năm,  xin gửi đến quý vị  nghe lại bản vọng cổ "Tu là cội phúc "của soạn giả Viễn Châu với giọng ca mùi  rệu của kép Minh Cảnh nghe rất " phê ".
Xin click vào link dưới đây để nghe. Nếu không nghe được , click vào Youtube.com
Phần dưới là nguyên văn bản vọng cố Tu là cội phúc

Nhưng tín nữ đi tu làm sao cho thành chánh quả, 
bởi làn phấn son còn in rõ trên đôi má dạn phong.......... trần. 
(bật  đèn màu cho khán giả vỗ tay)

Tu Là Cội Phúc

Minh Cảnh
Minh Cảnh

1. Ai nức nở quỳ bên chánh điện,
Khi chuông chùa vừa điểm tiếng công phu.
Tín nữ ơi, nguyên do nào người muốn đi tu,
Vui kinh kệ và quen mùi khổ hạnh.

Nhưng tín nữ đi tu làm sao cho thành chánh quả, bởi làn phấn son còn in rõ trên đôi má dạn phong.......... trần. 
Người đã giác ngộ hay vẫn vướng nợ trần. Người đi tu vì chán mùi chung đỉnh, và cảm thấy cuộc đời là hố thẳm, ghềnh sâu. Hay là vì một phút giận hờn, ghen tức, khổ đau, tín nữ mới toan mượn cửa am tiền, để chôn lấp mạch sầu thương, và phôi pha nỗi niềm đau khổ ?

2. Kìa, tín nữ có nghe không tiếng chuông vang rền ở chánh điện như đánh thức kẻ trần gian đang hướng thiện hồi đầu. Nhưng tu làm sao, khi quỳ trước đấng từ bi còn nức nỡ, nghẹn ngào. Tín nữ ơi, còn tủi thân, còn đau khổ, thì lòng dạ còn nặng nợ trần ai. Đây là cửa am tiền vẫn mở rộng cho người đời chuông mõ công phu. Vào chốn này không khó, nhưng khó giữ cho bền tâm chí của một người tu.

3. Chắp hai tay ngước nhìn lên Phật Tổ, mà đôi mắt còn đầm đìa những giọt thu ba. Nam Mô A Di Đà Phật, đây cũng là một nạn nhân của lục dục thất tình, một tâm sự trái ngang, một đoạn đời bi thảm. Tín nữ ơi, người ta thường bảo rằng thời gian là liều thuốc quý, vậy tín nữ hãy trở về đi, hãy ráng phấn đấu để vượt qua bao nhiêu trở lực, vì có sống trong gian khổ thì ta mới tìm ra được lẽ sống của con người.

4. Nam Mô A Di Đà Phật.
Tóc chưa bạc đừng ngăn giòng nhiệt huyết,
Người còn xuân đừng tính việc đi tu.
Dẫu đời người tỉ như cánh phù du,
Nhưng còn sống ta vẫn còn tranh đấu.
Sở dĩ bần tăng đi tu đây là vì ba mươi năm sương gió, cõi trần ai đã lỡ dở mộng công ............ hầu. Một kiếp phù sinh đã trắng nửa mái đầu. Trước khi bước chân vào nơi phật tự, bần tăng cảm thấy mình là một chiếc lá vàng rơi. Tuổi thanh xuân không còn với một lão già tóc bạc, răng long, mắt mờ, tay yếu. Thôi thì mượn lời kinh tiếng kệ, để có ngăn chia đôi ngã đạo và đời.

5. Nam Mô A Di Đà Phật, còn như tín nữ đây vốn người tuổi trẻ, gái đôi mươi đang giữa độ xuân thời. Đừng vì một phút buồn đau mà chán nản sự đời. Đâu có phải lần chuỗi bồ đề niệm kinh sám hối, là dứt được vòng trân lụy thế gian. Còn mặc chiếc áo nâu sòng là còn mang ơn người đã dệt từng tấc vải, còn đỡ lòng bằng bữa cơm dưa muối, là còn nợ bác nông phu tay lấm chân bùn.

6. Nam Mô A Di Đà Phật, đã có câu, “Sắc tức thị không, không tức thị sắc,” và cũng có câu, “Tâm tức Phật, Phật tức tâm.” Tín nữ trước hãy lo tu thân rồi sau sẽ lo tu tiên, tu phật. Còn như muốn nếm mùi khổ hạnh thì năm sáu mươi năm nữa, khi mắt đã mờ, không còn nhìn rõ vạn vật muôn màu, tai đã lãng, không còn nghe chuyện thị phi thiên hạ, lưỡi đã tê vì tân khổ, không còn thiết nếm nhũng mùi mỹ vị cao lương. Chừng ấy tín nữ đến đây qui y thí phát, để có gửi thân dưới bóng phật đài. Tín nữ nên biết rằng, cửa thiền chỉ rộng mở cho những ai không bận vòng trần lụy, bởi có câu, “Tu đâu cho bằng tu nhà, thờ cha kính mẹ hơn là đi tu.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét